19/01/2018

Một nén hương lòng gửi tới Hoàng Sa

TS Trần Công Trục


Ngày 19-1 44 năm trước đã diễn ra tấn kịch bi hùng trên biển của những người anh em máu mủ phía Nam ngoan cường chống lại quân Tàu Cộng cướp nước do tên đầu sỏ Đặng Tiểu Bình chớp đúng thời cơ Mỹ từ bỏ Việt Nam Cộng hòa liền phái hải đội đến đánh úp Hoàng Sa. Cả quần đảo lọt vào tay chúng và 75 người con của Tổ quốc đã anh dũng bỏ mình.

Nhưng trong suốt 44 năm qua, ngày kỷ niệm đẫm máu này lại cũng đã biến thành những tấn bi hài kịch lặp đi lặp lại, khi kẻ thù cố ý sử dụng các phương tiện nghệ thuật trình chiếu, và lợi dụng tình hữu nghị môi răng với “đảng đàn em” để mang đến cho người Việt nhìn tận mắt hình ảnh ghi dấu nỗi nhục lịch sử, hoặc mang cả một dàn nghệ thuật sang đất Việt phô diễn đúng vào thời điểm quốc hận, như một sự giễu nhại, thách thức lòng kiên nhẫn đối với dân chúng Việt Nam.

BVN xin lượm lặt một vài đoạn văn ngắn trên FB sắp xếp vào đây để bạn đọc hiểu rõ hơn tâm trạng con dân nước Việt vào ngày đau buồn này trước khi chiêm ngẫm bài viết nhiều kỳ của ông Trần Công Trục.


Bauxite Việt Nam

Đó là ngày giữa tháng Sáu năm 1974 trên đường từ Matxcova về Hà Nội gã được lùa vào một khách sạn ở Bắc Kinh. Trưa ấy, gã và các sinh viên vừa tốt nghiệp đại học ở Nga được các đồng chí Trung Quốc chiêu đãi phim. Gã bất ngờ đó chính là phim tài liệu kể công của các đồng chí Trung Quốc làm cái việc gọi là giúp đỡ VN – cái gọi là giải phóng Hoàng Sa khỏi bọn gọi là tay sai của cái gọi là đế quốc Mỹ.

Lúc đó gã chỉ thấy máu của những người cùng dòng máu với gã đổ khi chống trả lại các đồng chí Trung Quốc.

44 năm trôi qua rồi từ cái ngày 19.1.1974 ấy.

Một lần trong cuộc mít tinh của giới trí thức yêu nước tưởng nhớ ngày này, gã vô tình ngồi cạnh một người đàn bà. Chị im lặng không bắt chuyện với bất kì ai. Gã thấy thỉnh thoảng chị lấy tay lén lau nước mắt. Gã hỏi: Chị có người thân tham gia cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa à? Chị gật đầu. Gã hỏi chồng chị à? Chị gật đầu. Gã hỏi anh tên gì? Chị đáp: Nguỵ Văn Thà.
Thế là khi gã được mời lên phát biểu, câu đầu tiên gã nói: Thưa chị Sinh vợ của Thiếu tá Nguỵ Văn Thà, người đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa...

Tất cả cử toạ sửng sốt nhìn xem vợ của Thiếu tá hải quân VNCH là ai. Gã nhìn về phía chị và mời chị đứng dậy. Chị từ từ đứng dậy. Những tiếng vỗ tay vang dội chào đón chị. Chị chỉ biết khóc.

Ngày mai thêm một lần nữa giỗ anh Thà và các đồng đội của anh đã hy sinh để bảo vệ hòn đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Chị Sinh ơi, khi thắp nhang tưởng nhớ anh, gã xin chị hãy nói với anh tha thứ cho gã đã có một thời ngây thơ khi xem bộ phim của Trung Quốc mà không nhận chân sự thật đó là hành động của bọn xâm lược khốn kiếp tàn ác đánh chiếm Hoàng Sa, tàn ác nã đạn vào anh Thà và đồng đội của anh, những chiến sĩ yêu nước bảo vệ Tổ quốc.
Sự ngây thơ chính trị này gã không đổ tội cho ai. Gã xấu hổ và nhận mình có lỗi với các anh.
Ngày mai, ai nhớ đến các anh, Nguỵ Văn Thà ơi?

Ngày mai ấy, tại Nhà hát Hà Nội, những ai đến xem chương trình ca nhạc của Đoàn nghệ thuật Trung Quốc có ai, có ai nhớ đến chính ngày 19.1 này 44 năm trước không phải tiếng nhạc Trung Hoa tấu lên tại Nhà hát đẹp nhất Thủ đô này mà tiếng súng, tiếng đạn pháo.
Có ai nghe được không tiếng của chàng trai đất Việt Nguỵ Văn Thà: Chúng ta thà chết chứ không để Hoàng Sa vào tay giặc.







Hộc máu!

Ngày mai, 19-1, tưởng niệm 44 năm Hoàng Sa bị Trung Quốc xâm chiếm.Ngày mai, đoàn Nghệ Thuật Nội Mông trình diễn ở Nhà hát Lớn!

Ngày mai, ai sẽ đi dự cuộc hát hò của những kẻ đã cướp Hoàng Sa ngay giữa thủ đô nước Việt?

Hồi 2004, để kỷ niệm 30 năm cướp Hoàng Sa, người Tàu đã đến Đà Nẵng tổ chức lễ hội Hoa đăng với 30 cụm hoa đăng tại công viên 29-3 ứng với 30 năm kỷ niệm. Thành phố đã bỏ qua can gián của nhiều người, cứ thế tổ chức. Kỷ vật để lại là con rồng làm bằng chén đĩa sứ chầu phương Bắc nay vẫn còn nằm chễm chệ giữa công viên 29-3.

Bây giờ, họ chơi hoành tráng hơn: Hát mừng ngày cướp Hoàng Sa ngay giữa thủ đô.

Hộc máu tươi! Tôi gõ những dòng này mà tay cứ run lên!



Cấp phép cho Tàu biểu diễn ở Nhà hát Lớn đúng vào ngày chúng xâm chiếm Hoàng Sa có biết nhục không?


Hải quân Việt Nam Cộng hòa hạ quyết tâm bằng mọi giá phải giành lại các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, đuổi địch ra khỏi đảo.

Hàng năm, cứ vào thời điểm khởi đầu của một năm mới, có rất nhiều việc để làm, để nhớ, để chiêm nghiệm trong cuộc sống thường nhật, vốn quá bề bộn của mỗi một chúng ta. Trong số đó, có những sự kiện không thể nào quên đối với mỗi một người con đất Việt.
Những ngày này, ký ức nhóm đảo Lưỡi Liềm phía Tây quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị quân Trung Quốc cưỡng chiếm từ trong tay lực lượng Hải quân Việt Nam Cộng hòa đang làm nhiệm vụ quản lý, bảo vệ chủ quyền Việt Nam ở đây lại ùa về. 
Từ đó đên nay, mặc dù 44 năm đã trôi qua, dư luận người Việt Nam ở trong và ngoài nước vẫn đang tồn tại những thông tin về diễn biến cụ thể, cũng như những ý kiến nhận xét, đánh giá khác nhau, thậm chí trái chiều nhau. 
Phối cảnh khu tưởng niệm Nghĩa sĩ Hoàng Sa


Để góp phần làm sáng tỏ hơn về trận hải chiến bi hùng này, chúng tôi xin được hệ thống và cung cấp thêm một số thông tin mà chúng tôi đã thu thập được từ hồ sơ lưu của lực lượng Hải quân Việt Nam Cộng hòa trước năm 1975.
Chúng tôi xin ôn lại sự kiện bi tráng này như nén tâm hương tưởng niệm tất cả những người con Đất Việt đã vị quốc vong thân để cho chúng tôi có cuộc sống hôm nay trên dải đất hình chữ S, đồng thời nhắc nhau nhớ rằng, vẫn còn một phần lãnh thổ thiêng liêng chưa trở về với Tổ quốc!
Trung Quốc dã tâm ngầm chiếm đảo

Ngày 11/1/1974, theo nguồn tin của Thông tấn xã AFP, Việt Nam Cộng hòa biết được tin Ngoại trưởng Trung Quốc tuyên bố cái gọi là “quần đảo Tây Sa” (tức quần đảo Hoàng Sa) thuộc chủ quyền của Trung Quốc và tố cáo Việt Nam Cộng hoà chiếm cứ bất hợp pháp quần đảo này. 
Trước tình hình đó, ngày 16/1/1974, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Cộng hoà Vương Văn Bắc tổ chức họp báo tố cáo Trung Quốc huy động tàu chiến xâm phạm lãnh hải quanh các đảo Hữu Nhật, Quang Ảnh, Quang Hoà, Duy Mộng và đổ quân lên các đảo này.   
Phán đoán được âm mưu của Trung Quốc trong việc cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa, nên ngày 14 tháng 1 năm 1974, Bộ chỉ huy hành quân lưu động biển của Việt Nam Cộng hoà ra chỉ thị, lệnh cho một chiến hạm đến quần đảo Hoàng Sa với nhiệm vụ đưa viên Trưởng ty Ty Khí tượng bị bệnh nặng về Đà Nẵng và quan sát tình hình. 
Lực lượng cùng đi có 3 sỹ quan và 2 nhân viên thuộc Bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 - Quân khu 1 và một nhân viên Toà lãnh sự Mỹ tại Đà Nẵng (tên là Cetald E.Kóh) đang công tác trên đảo Hoàng Sa (Pattle). 
Theo đó, lúc 6 giờ tối 14/1, tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ16) được lệnh rời Đà Nẵng đi Hoàng Sa.
Sáng ngày 15/1/1974, tuần dương hạm HQ16 đến Hoàng Sa, phát hiện  trên đảo Hữu Nhật (Robert) có cắm cờ Trung Quốc và gần đó có 1 “tàu đánh cá” Trung Quốc, mang tên Nam Ngư, số 402. 
Đây là loại “tàu đánh cá” có vũ trang, đài chỉ huy ở giữa, 2 bên gắn ăng ten cần loại PRC 25, vỏ tàu bằng sắt, mũi hình chữ V, trọng tải 130 tấn, trên boong trước có 3 xuồng cấp cứu nhỏ và 1 xuồng bằng sắt, vũ trang đại bác 25 ly.
Lãnh đạo các bộ ngành Trung ương và tỉnh Quảng Ngãi thực hiện nghi thức đặt viên đá đầu tiên xây dựng khu tưởng niệm Nghĩa sĩ Hoàng Sa. Ảnh: Báo Tin tức /TTXVN.
Nhân viên đài khí tượng đảo Hoàng Sa (Pattle) cho biết, “tàu đánh cá” nói trên của Trung Quốc đến từ 10/1/1974 và trước đó khoảng 1 tháng cũng có 1 chiếc như vậy, nhưng đã rời khỏi đảo. 
Tàu HQ16 dùng quang hiệu yêu cầu tàu Trung Quốc rời khỏi đảo Hoàng Sa (Pattle), nhưng tàu này không đáp ứng. Tuy nhiên sau đó, vào buổi chiều, tàu Trung Quốc nói trên đã tự động rời khỏi đảo. 
Tàu HQ16 trở lại neo đậu tại đông nam đảo Hoàng Sa (Pattle) cách khoảng 1 hải lý. 
Tiếp đó, sáng 16/1, tàu HQ16 rời đảo Hoàng Sa (Pattle) đi quan sát các đảo khác và nhận thấy đảo Quang Hoà đã bị chiếm đóng công khai, trên đảo có chòi canh, vọng gác cao, gắn cờ Trung Quốc. 
Một chiếc tàu vũ trang di chuyển quanh đảo. Tàu này rời Quang Hoà theo hướng tây bắc vào giữa buổi sáng. 
Đảo Duy Mộng không có người, nhưng có 2 tàu nhỏ, nên tàu HQ16  không thể quan sát được. Tàu HQ16 rời Quang Hoà và Duy Mộng đến đảo Quang Ảnh và nhận thấy trên đảo có cắm cờ Trung Quốc. 
Nhân viên tàu HQ16 đổ bộ 16 nhân viên thám sát, phát hiện trên đảo có 6 nấm mộ, 4 cũ và 2 còn mới, trước mỗi mấn mộ đều có gắn bia đá và chữ Trung Quốc. 
Ngoài  ra còn phát hiện thấy 1 vỏ lựu đạn Trung Quốc, 1 chai rượu Suntory còn ít rượu, 1 hầm trống làm bằng thùng đạn. Nhân viên tàu HQ16 đã gắn 2 lá cờ Việt Nam Cộng hoà trước khi rời đảo về tàu. 
Tàu HQ16 tiếp tục di chuyển về phía đảo Hữu Nhật phát hiện thấy ở tây nam đảo khoảng 1,5 hải lý có 2 “tàu đánh cá” vũ trang Trung Quốc neo cách nhau khoảng 20m mang số 402 và 407. 
Từ chiếc 407, quân Trung Quốc đang dùng xuồng di chuyển khoảng 1 trung đội sang chiếc 402.
Tàu HQ4 Việt Nam Cộng hòa tham gia cuộc chiến bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa, ảnh tư liệu: Báo Thanh niên.

Biết được thực trạng trên, chiều ngày 16, Tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa chỉ thị cho Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải tăng cường tàu HQ4 ra Hoàng Sa, chở theo một trung đội biệt hải, đồng thời chỉ thị cho tàu HQ16 sử dụng 1 tiểu đội chiếm giữ đảo Quang Ảnh.
Mặt khác, Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải đã báo cáo tình hình về Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Bộ tư lệnh Quân đoàn 1 - Quân khu 1 (QĐ1- QK1). 
Chuẩn bị chiến đấu giành lại chủ quyền

Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa chỉ thị cho khối hành quân và Bộ chỉ huy hành quân lưu động biển báo cáo sự kiện lên Bộ Tổng Tham mưu;
Đồng thời chỉ thị cho Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải trình bày trực tiếp với Tổng thống Việt Nam Cộng hoà, nhân khi ông đến thăm Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 duyên hải, ngày 16/1/1974. 
Tổng thống Việt Nam Cộng hoà chỉ thị cho Tư lệnh Hải Quân Vùng 1 Duyên hải, Phó đô đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, chuẩn bị chiến đấu để bảo vệ chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ. 
Đồng thời, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa chỉ thị cho Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Cộng hoà triệu tập Hội đồng Nội các họp bàn về việc Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa. 
Cũng trong buổi chiều hôm đó (16/1), Tư lệnh Hải quân tham dự phiên họp khẩn cấp của Hội đồng Nội các. 
Sau khi Tham mưu phó cuộc hành quân thuyết trình về tình hình quần đảo Hoàng Sa, Thủ tướng Việt Nam Cộng hoà chỉ thị cho Bộ Tổng Tham mưu và Bộ Tư lệnh Hải quân nghiên cứu kế hoạch tái chiếm các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa đã bị Trung Quốc chiếm đóng. 
Theo đó, ngày 17/1/1974 Bộ Tư lệnh Hải quân ban hành Lệnh hành quân số 42 cho Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải thi hành. 
Phối hợp hành quân, Tư lệnh Sư đoàn 1 Không quân cùng Bộ Tham mưu luôn làm việc bên cạnh Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải, đồng thời Bộ tư lệnh Quân đoàn 1- Quân khu 1 cử một Trung tá tham dự. 
Kế hoạch hành quân tái chiếm các đảo bị Trung Quốc chiếm đóng được triển khai làm 2 giai đoạn:
Giai đoạn thứ nhất: chiếm lại các đảo thuộc nhóm Lưỡi Liềm đã bị quân Trung Quốc chiếm trái phép và cắm cờ.

Các cấu trúc địa lý thuộc quần đảo Hoàng Sa, Đà Nẵng, Việt Nam. Ảnh: Wikipedia.
Các đảo này theo thứ tự từ trái sang phải gồm: Quang Ảnh (Money), Hữu Nhật (Robert), Quang Hòa (Duncan), Duy Mộng (Drummond).
Giai đoạn thứ hai: sau khi giai đoạn 1 kết thúc, sẽ tuần tiễu và rải quân bảo vệ các đảo còn lại, trên mỗi đảo sẽ có một nửa tiểu đội chiếm giữ.
Lực lượng của Việt Nam Cộng hòa tham dự cuộc hành quân này gồm: 1 khu trục hạm HQ4 (Trần Khánh Dư), 2 tuần dương hạm là HQ5 (Trần Bình Trọng), HQ16 (Lý Thường Kiệt), 1 hộ tống hạm HQ10 (Nhật Tảo), 2 toán biệt hải gồm 31 người do Sở phòng vệ Duyên hải tăng cường, 4 toán Hải kích gồm 60 người do Liên đội người nhái tăng cường. 
Thành phần yểm trợ và dự bị gồm 1 đại đội địa phương quân và 4 máy bay trực thăng do Bộ Tư lệnh Quân đoàn 1- Quân khu 1 tăng cường, hai yểm trợ hạm (HQ800 và HQ801), 1 hộ tống hạm HQ11 và 3 tuần duyên đĩnh (VPB) HQ709, HQ711, HQ723. 
Tư lệnh Hải quân chỉ huy tổng quát. Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải chỉ huy trực tiếp.
Triển khai kế hoạch hành quân, 9 giờ tối ngày 16/1, tàu HQ4 chở theo 27 biệt hải thuộc Sở Phòng vệ Duyên hải và một số phóng viên rời Đà Nẵng tiến ra Hoàng Sa. 
Tàu HQ800 đến Đà Nẵng ngày 17/1 chở theo 43 nhân viên Hải kích của Liên đội người nhái.
Tàu HQ5 chở theo 43 Hải kích cùng HQ10 rời Đà Nẵng lúc nửa đêm 17/1, dự trù chở theo 1 đại đội địa phương quân để tăng cường cho lực lượng đổ bộ, nhưng vì đại đội này chưa sẵn sàng nên không kịp lên tàu, mặc dầu đã có lệnh của Bộ Tổng Tham mưu. 
Phá hủy ngụy bằng chứng ngụy tạo của quân Trung Quốc, bảo vệ chứng cứ chủ quyền

Lúc gần 8 giờ sáng ngày 17/1, tàu HQ16 tái đổ bộ lên đảo Quang Ảnh 15 nhân viên, do Trung uý Liêm làm trưởng toán.
Lực lượng này mang theo vũ khí và vật dụng gồm 2 súng M79, 3 súng M16, 1 súng Carbine, 1 máy thông tin PRC 25, 1 poignard, 15 áo phao, mấy xẻng, 1 búa phòng tai, 6 lựu đạn MK.3, 1 súng hoả pháo với 5 viên đạn cùng một số loại đạn dược khác, 1 xuồng cao su cỡ 1,5 x 2m.
Nhiệm vụ của toán này là triệt hạ 6 mộ bia mà Trung Quốc đã nguỵ tạo, chiếm đóng và tổ chức phòng thủ trên đảo.

Tuần dương hạm Trần Bình Trọng (HQ5) của Hải quân Việt Nam Cộng hòa tham gia chiến đấu bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa năm 1974, ảnh tư liệu: Báo Thanh niên.
Sau khi lấy 6 tấm bia mộ đá giả của Trung Quốc về tàu, HQ16 rời đảo Quang Ảnh đến đảo Hữu Nhật lúc 11 giờ cùng ngày (17.1) và án ngữ tại phía đông nam đảo để hỗ trợ cho tàu HQ4 đổ bộ 27 biệt hải lên từ phía tây đảo Hữu Nhật. 
Trong khi đó, 2 tàu đánh cá có vũ trang của Trung Quốc số 407 và 402 ở lại phía nam đảo Hữu Nhật và cách bờ gần 1.000m. Khi thấy tàu HQ4 hạ xuồng đổ bộ, 2 tàu của Trung Quốc cũng hạ nhưng vì không kịp nên lại kéo lên. 
Trên mỗi tàu cá vũ trang này có khoảng 30-35 thuỷ thủ mặc đồng phục màu xanh. Tàu trang bị súng 25 ly phòng không, một khẩu đã lắp sẵn 1 thùng đạn còn các khẩu khác được bao kín nên không rõ số lượng. 
Tàu này di chuyển quanh đảo Hữu Nhật đồng thời có 1 tàu ở phía nam đảo tiếp ứng khi cần.
Toán biệt hải lên đảo Hữu Nhật tìm thấy 1 lá cờ Trung Quốc đã cũ và mục, 1 tấm bảng gỗ thông sơn đỏ còn mới (cỡ 1,2m x 0,2 có ghi 17 chữ Trung Quốc: “Trung Hoa Nhân dân Cộng hoà quốc thần thánh lãnh thổ, tuyệt bất dung thử xâm phạm”. 
Cờ và bảng gỗ đã bị tàu HQ4 tịch thu. 
Đồng thời còn phát hiện thấy các vết tích của Việt Nam Cộng hoà từ năm 1963, gồm miếu nhỏ có khắc ghi rõ ngày 24/11/1963; 
Một tấm bia xây theo kiểu Đài chiến sĩ mỗi bề 3 mét, cao hơn mặt đất 0,4m có ghi hàng chữ Việt “Đệ nhất Trung đoàn đổ bộ LĐ/TQLC” và vẽ một ngôi sao trắng lồng trong vòng tròn đen, dưới ngôi sao có ghi LĐ.42. 
Tất cả được đóng khung trong một hình chữ nhật, 2 bể nước bằng xi măng ghi “nước uống” và một hàng chữ đã mờ nhưng còn đọc được “Ngô Tổng thống”, 1 tấm bia ghi TĐ.3/TQLC ngày 5 tháng 12 năm 1963. 
Sau đó toán biệt hải đã dựng cờ Việt Nam Cộng hoà trên đảo.
Tàu HQ16 phát hiện thấy 2 tàu loại Hộ tống hạm (Kronstadt) mang số 271 và 274 trang bị đại bác 100 ly và 37 ly từ đảo Quang Hoà đang tiến về đảo Hữu Nhật;
Tàu HQ4 tiếp cận các tàu này, thả xuồng cao su chở nhân viên biết tiếng Trung Quốc sang tiếp xúc, nhưng các tàu này chạy máy không cho cập vào. 

Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ16) của Hải quân Việt Nam Cộng hòa tham gia chiến đấu bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa năm 1974, ảnh tư liệu.
Chiến hạm HQ4 dùng quang hiệu yêu cầu các tàu Trung Quốc rời khỏi vùng đó nhưng không có kết quả.
Ngược lại, các tàu Trung Quốc còn chạy quanh tàu HQ4 và chặn đầu bất chấp luật hàng hải quốc tế, đồng thời trả lời bằng quang hiệu rằng các đảo này thuộc chủ quyền của Trung Quốc và yêu cầu chiến hạm HQ4 của Việt Nam Cộng hòa tránh ra.
Tàu HQ16 được lệnh rời đảo Hữu Nhật đến tiếp tế lương thực và phương tiện cho toán đổ bộ trên đảo Quang Anh.
Cũng trong ngày 17/1, 43 nhân viên Hải kích thuộc Liên đội người nhái đến Vùng 1 Duyên hải bằng tàu HQ800. 
Tư lệnh Hải quân chỉ thị cho Đại tá Tham mưu trưởng hành quân lưu động biển truyền khẩu lệnh đến Vùng 1 Duyên hải rằng: 
Dùng phương pháp phô trương lực lượng để làm áp lực ôn hoà buộc tàu Trung Quốc rời khỏi đảo và ra khỏi hải phận Việt Nam Cộng hoà, tuyệt đối tránh hành động khiêu khích và chỉ khai hoả khi bị tấn công trước; 
Lực lượng Hải quân Việt Nam Cộng hòa hạ quyết tâm bằng mọi giá phải giành lại các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, đuổi địch ra khỏi đảo và trương cờ Việt Nam Cộng hoà trên các đảo. 
Nếu Trung Quốc dùng vũ lực, Hải quân được toàn quyền hành động.
23 giờ ngày 17/1/1974, Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải chỉ thị cho tàu HQ4 rút 14 biệt hải trên đảo Hữu Nhật để đổ lên đảo Duy Mộng trong đêm trước khi trời sáng, dùng áp lực ôn hoà buộc toán người lạ rời khỏi đảo, tránh mọi hành động khiêu khích, chỉ sử dụng vũ khí khi bị tấn công trước. 
Hạm trưởng HQ4 lo ngại rằng, hiện ở Duy Mộng có tàu đối phương, nếu tàu HQ4 đổ bộ thì sẽ có đụng chạm, trong khi đó số nhân viên của HQ4 lại ít.
Đồng thời, Bộ chỉ huy hành quân lưu động biển chỉ thị: Tăng cường ngay 2 chiếm hạm chở theo người nhái đến Hoàng Sa; liên lạc với Bộ tư lệnh Quân đoàn 1 để xin địa phương quân nếu chưa có; 
Sáng sớm 18/1 chiếm lại Duy Mộng như đã định; sử dụng biệt hải được rút từ đảo Hữu Nhật, lấy 1 tiểu đội địa phương quân ở đảo Hoàng Sa (Pattle) sang giữ đảo Hữu Nhật. 
Khoảng nửa đêm 17/1, tuần dương hạm HQ5 chở 43 nhân viên Hải kích và cùng hộ tống hạm HQ10 khởi hành từ Đà Nẵng đi Hoàng Sa. 
Hải đội trưởng Hải đoàn 3 là Đại tá Hà Văn Ngạc, được Tư lệnh vùng 1 Duyên hải Chỉ định làm SQ/CHCT. 
Trước đó, Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải đã dự tính và cho tăng cường đi theo tàu HQ5 và tàu HQ10 một đại đội địa phương quân để tăng cường cho lực lượng đổ bộ. Tuy nhiên vì đại đội này chưa sẵn sàng nên không kịp lên tàu.
Còn tiếp

T.C.T.

Nguồn: http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Mot-nen-huong-long-gui-toi-Hoang-Sa-post183111.gd

Giằng co gay cấn quanh đảo Duy Mộng, Quang Hòa ngày 18/1/1974

(Tiếp theo bài trước)

TS Trần Công Trục




Cuộc chiến tranh gay go của ta rất cần sự ủng hộ của Trung Quốc, mà lại nói quay sang chống bạn. Họ có giải phóng [Hoàng Sa] giúp ta thì sau này cũng trả lại cho ta thôi” – Lê Đức Thọ

Ăn chi ngu rứa Thọ ơi,
Hoàng Sa giặc cướp biết đời nào buông?


Nếu phía Trung Quốc sử dụng vũ lực thì phải khai hoả đồng loạt để tự vệ và tiêu diệt chiến hạm đối phương ngay loạt đạn đầu.

Ngày 18/1, lúc 1 giờ sáng, Hạm trưởng HQ4 báo cáo việc đổ bộ lên Duy Mộng gặp khó khăn vì khả năng tác chiến của quân Trung Quốc mạnh hơn về nhiều mặt, như hải pháo xa hơn, vận tốc cao hơn, phương tiện đổ bộ dồi dào hơn (6 xuồng đổ bộ, và chiến dĩnh bọc sắt) có hai máy bay yểm trợ; 
Lực lượng của Việt Nam Cộng hoà ít, 27 người phân tán tại hai đảo Hữu Nhật và Quang Ảnh.
Nếu phải lên Duy Mộng thì số quân càng mỏng, trong khi lực lượng đổ bộ của Trung Quốc ước khoảng 40 người ở trên 2 tàu chuyển vận. 
Nhận được tin trên, Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải ra lệnh tàu HQ4 rút ngay một nửa toán biệt hải trên đảo Hữu Nhật xuống chiến hạm và chờ lệnh. 
Giằng co quanh đảo Duy Mộng

Rạng sáng 18/1, Tham mưu trưởng hành quân lưu động biển điện đàm với Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải, chỉ thị các tàu HQ4 và HQ16 không được neo, nếu phải đón quân thì thả xuồng, xong rồi chạy ra xa, kế đó trở lại; 
Vẫn đổ bộ lên Duy Mộng theo kế hoạch, nếu đối phương phản ứng, sẽ tạm hoãn chờ; rút tất cả 27 biệt hải trên đảo Hữu Nhật, nếu không lấy kịp địa phương quân thì cho 1 tiểu đội nhân viên chiến hạm thay thế.
Sơ đồ tác chiến của Hải quân Việt Nam Cộng hòa trong trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19-20 tháng Giêng năm 1974, ảnh do Tiến sĩ Trần Công Trục cung cấp.

Sau đó phát hiện thêm 1 tàu chuyên vận của Trung Quốc dài khoảng 100m trọng tải 200 tấn, di chuyển đến sát đảo Duy Mộng, phía đông nam. Tàu HQ16 rời Quang Ảnh di chuyển đến phía bắc đảo Duy Mộng, phát hiện thấy tàu Trung Quốc đang di chuyển vòng quanh đảo Quang Hoà, có dấu hiệu chuẩn bị đổ bộ. 
Đây là loại tàu tiếp tế, có 3 cần trục, nghi ngờ đổ bộ và chuyển quân lên đảo. Trên đảo, quân Trung Quốc đã trương cờ mới. 
Ngoài ra còn thấy 1 tàu hai cột buồm đang di chuyển hướng tây nam xuống đảo Hữu Nhật. Tàu HQ16 trở về đảo Hữu Nhật và thả trôi tại đông nam đảo để yểm trợ cho tàu HQ4 thay quân. 
Tại đây tàu HQ16 thấy tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc số 407 neo tại 2,5 hải lý đông nam đảo Hữu Nhật.
Sáng sớm ngày 18/1, một trong bốn tàu Trung Quốc rời Quang Hoà tiến về phía tàu HQ4 của Việt Nam Cộng hòa. 
Khi tàu Trung Quốc cách 4 hải lý, tàu HQ4 dùng quang hiệu chuyển câu bằng tiếng Anh: “This is our territorial water” (Đây là lãnh hải của chúng tôi).
Chiến hạm của Trung Quốc cũng phát lại câu trên. 
Nhưng sau đó, khi HQ4 tiến cận, tàu Trung Quốc lùi về phía đảo Quang Hoà.
Trong buổi sáng ngày 18/1, khi tàu HQ4 thay thế toán biệt hải trên đảo Hữu Nhật bằng 15 nhân viên cơ hữu của chiến hạm thì tàu của Trung Quốc số 407 nhổ neo tiến về phía tàu HQ16, sau đó thả trôi cho tàu tiến cận vào đảo Hữu Nhật. 
Vì vùng gần bờ cạn nên HQ16 phải cố gắng di chuyển để ngăn cản tàu Trung Quốc tiến vào gần đảo.
Phải di chuyển để hỗ trợ tàu HQ16 nên mãi đến gần trưa HQ4 mới hoàn tất công việc thay quân. 27 biệt hải lên chiến hạm, còn 15 nhân viên chiến hạm đổ bộ lên đảo Hữu Nhật.
Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải chỉ thị cho các chiến hạm HQ4 và HQ16 bình tĩnh di chuyển an toàn tại vị trí cũ, chú ý sự thả trôi của tàu Trung Quốc, toán quân trên đảo phải ngăn cản không cho địch đổ bộ.
Các chiến hạm cố gắng né tránh nếu tàu Trung Quốc chặn đầu và cố ý húc vào chiến hạm.
Trong khi đó tàu HQ5 đến Hoàng Sa chiều 18/1. Bộ chỉ huy hành quân Liên đoàn biển chỉ thị Vùng 1 Duyên hải cho chiến hạm này di chuyển thẳng đến đảo Quang Hoà và Duy Mộng để quan sát phản ứng của phía Trung Quốc. 
Khi di chuyển đến cách 5 hải lý đông nam Hữu Nhật, hai tàu Kronstadt số 271 và 274 từ Quang Hoà tiến tới nghênh cản, chiến hạm HQ5 quay trở lại và thả trôi gần tàu HQ16. 
Chiến hạm Trung Quốc sau đó cũng quay về hướng Quang Hoà. Tất cả 5 tàu Trung Quốc thả trôi giữa Quang Hoà và Duy Mộng, mặt phía bắc.
Tàu HQ5 thả xuồng đưa một toán Hải kích sang tàu HQ16 và nhận toán sỹ quan thuộc Quân đoàn 1 - Quân khu 1, nhân viên Mỹ để đưa lên đảo Hoàng Sa (Pattle). 
"Tàu cá" có vũ trang của Trung Quốc khiêu khích trước mũi chiến hạm Hải quân Việt Nam Cộng hòa ở đảo Hữu Nhật, quần đảo Hoàng Sa ngày 15/1/1974. Ảnh tư liệu.

Tàu HQ10 đến phía đông Hữu Nhật và thả trôi tại đây vào nửa đêm ngày 18/1.Lực lượng này gồm E. Kosh, 3 sỹ quan (Thiếu tá Hồng, các Trung uý Hà, Đá) và Hạ sỹ nhất công binh tên Đệ) thuộc Quân đoàn 1 - Quân khu 1 để nghiên cứu thiết lập sân bay tại đảo Hoàng Sa (Pattle).            
Kế hoạch đổ bộ tái chiếm đảo Quang Hòa

Chiều ngày 18/1 Bộ chỉ huy hành quân Liên đoàn biển chỉ thị THD.31 chiếm lại thật nhanh 2 đảo Quang Hoà và Duy Mộng bằng mọi giá;
Dùng biện pháp ôn hoà trước, nếu đối phương kháng cự, dùng vũ khí tiêu diệt, chú ý 2 tàu Kronstadt, đặt mục tiêu trong tầm ngắm, nếu để lâu đối phương tăng cường thêm sẽ khó khăn cho việc chiếm lại. 
Cũng trong buổi chiều ngày 18/1, Tư lệnh Hải quân chỉ thị cho Tư lệnh Vùng 1 Duyên hải thi hành gấp kế hoạch hành quân chiếm lại đảo Quang Hoà bằng mọi giá. 
Mỗi chiến hạm có nhiệm vụ ngăn chặn 1 chiến hạm Trung Quốc để yểm trợ cho lực lượng Hải kích đổ bộ. 
Các chiến hạm của Việt Nam Cộng hoà phải luôn ghìm súng vào yếu điểm của chiếm hạm Trung Quốc.
Nếu phía Trung Quốc sử dụng vũ lực thì phải khai hoả đồng loạt để tự vệ và tiêu diệt chiến hạm đối phương ngay loạt đạn đầu.
Tàu HQ5 phát hiện thêm 2 chiến hạm Trung Quốc loại T.43 cải biến mang biển số 389 và 396, lớn hơn 2 chiến hạm trước, đến tăng cường tại bắc Quang Hoà. 
Tàu HQ5 đáp nhận hiệu lệnh cấp tốc chiếm Quang Hoà. Tàu HQ16 đến đảo Quang Ảnh tiếp tế cho toán đổ bộ lương thực vũ khí vật dụng.
Tại Đà Nẵng, lúc 21 giờ ngày 18/1, tàu HQ11 và 3 VPB (HQ709, 711, 723) khởi hành tiến về quần đảo Hoàng Sa chở thêm 91 địa phương quân, 15 Hải kích, 1 y sĩ, 2 y tá và Chỉ huy phó Sở Phòng vệ Duyên hải. 
Trong đêm 18 tới rạng sáng 19 tháng 1, các tàu Trung Quốc nhiều lần di chuyển chặn đầu, khiêu khích các tàu chiến Việt Nam Cộng hoà, cố tình gây hấn, bất chấp quy luật hải hành quốc tế. 
Các chiến hạm của Trung Quốc di chuyển quanh đảo Quang Hoà như có ý định bảo vệ đảo này. Các chiến hạm của Việt Nam Cộng hoà cùng di chuyển bám sát theo tàu Trung Quốc. 
Từ đêm 18/1 sang rạng sáng 19/1, tại quần đảo Hoàng Sa, phía Trung Quốc có 6 chiến hạm (2 Kronstadt (271, 274); 2 T.43 cải tiến (389, 396) 2 tàu đánh cá vũ trang (402, 407) và trên các đảo Quang Hoà, Duy Mộng có thể đã được Trung Quốc tăng viện và cố thủ kỹ càng. 
Kế hoạch hành quân chiếm lại đảo Quang Hoà của phía Việt Nam Cộng hoà được thực hiện như sau: 
Các tàu HQ4 và HQ5 đổ bộ toán biệt hải và hải kích vào phía tây nam và nam Quang Hoà, trong khi các tàu HQ10 và HQ16 ở trạng thái yểm trợ và sẵn sàng tiêu diệt các tàu đối phương. 
Mỗi chiến hạm của Việt Nam Cộng hoà ghìm súng vào điểm huyệt của một chiếc tàu Trung Quốc, sẵn sàng khai hoả nếu bị đối phương tiến công trước và tiêu diệt chúng ngay đợt khai hoả đầu tiên như chỉ thị của Tư lệnh Hải quân. 
Chiến hạm HQ5 Trần Bình Trọng, ảnh tư liệu.

Trong ngày 18/1, Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải đã phối hợp chặt chẽ với Bộ tư lệnh Quân đoàn 1 - Quân khu 1 trong kế hoạch hành quân chiếm lại các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa.
Cuộc hành quân chiếm lại đảo Quang Hoà dự kiến thực hiện vào sáng sớm ngày 19/1/1974.
Đặc biệt nhất là vấn đề hỗ trợ của không quân có khó khăn, do quần đảo này nằm cách Đà Nẵng 170 hải lý, ngoài tầm hướng dẫn của Đài Kiểm báo Paloma nên máy bay phản lực F5 của Việt Nam Cộng hoà không thể hoạt động được. 
Vì vậy Hải quân Việt Nam Cộng hoà phải chiến đấu đơn phương.
Tương quan lực lượng giữa hai bên: Phía Việt Nam Cộng hoà có 1 khu trục hạm HQ4, trang bị 2 khẩu 76,21 ly tự động, 2 đại bác 100 ly;
2 tuần dương hạm HQ5 và HQ16, trang bị 1 đại bác 127 ly, 1 đại bác 40 ly đôi, 2 đại bác 40 ly đơn; 1 hộ tống hạm HQ10 trang bị 1 đại bác 76,21 ly, 2 đại bác 40 ly đơn. 
Phía Trung Quốc có 2 chiến hạm Kronstadt (số 271, 274) trang bị đại bác 100 ly, 2 đại bác 37 ly, 2 chiến hạm loại T.43 cải biên (389, 396), trang bị đại bác 100 ly, 4 đại bác 37 ly, 2 tàu đánh cá vũ trang đại bác 25 ly và 1 tàu vận tải loại trung.
Còn tiếp

T.C.T.
Nguồn: http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Giang-co-gay-can-quanh-dao-Duy-Mong-Quang-Hoa-ngay-1811974-post183123.gd



Án Đinh La Thăng… trong công luận vẫn xử chưa xong


Xin gửi tiếp đến bà con 2 bài, phản ánh hai hướng tiếp cận thực tiễn và lý thuyết – và trên hai tâm thế khác nhau – trước những lời khóc thương của báo chí và của dư luận trong mấy ngày qua, quanh vụ xử Đinh La Thăng. Để chúng ta cùng thấy, chuyện công và tội của bị cáo họ Đinh này, giữa khoảng chồng lấn của hai con người: một cán bộ cộng sản hạng kễnh và một tội đồ, còn lâu mới gọi là phân định thanh thỏa trong lòng dân chúng.


Bauxite Việt Nam

1. Có hay không việc “mua” báo chí và truyền thông trong vụ Đinh La Thăng?!
LS Trần Đình Triển
Tôi biết Đinh La Thăng có năng khiếu diễn hài và đóng kịch rất tốt; lợi dụng truyền thông để đánh bóng danh phận và việc làm của mình.

Chiều hôm qua, tôi ngồi ở quán cafe tại Hồ Đắc Di, nghe bàn bên cạnh bàn tán và nói đến việc dư luận đang nêu lên là: nhóm Đinh La Thăng bỏ ra hơn 20 tỷ thuê truyền thông lật lại vụ án nhằm làm mất uy tín của Đảng và nhà nước. Tôi giật mình, ngẫm nghỉ lại trên nhiều bài báo, truyền hình, mạng xã hội,... đưa tin về vụ án này thời gian qua là có dấu hiệu mất bình thường.

Những việc tàn phá đất nước mấy tỷ đô la Mỹ trong các dự án đầu tư ra nước ngoài bị mất trắng tại PERU và VENEZUELA,...; hoang phí trong mua sắm trang thiết bị và trụ sở làm việc (Như tại toà nhà CHANVIT ở đường Trần Duy Hưng HN, nhằm che lấp một giao dịch nào đó); việc mua quan bán chức tại đây thì dư luận bàn tán giá tiền triệu đô la; việc bơm dầu, bán dầu ngoài biển khơi, có hợp đồng và không hợp đồng, số lượng và giá cả;...

***

FB TRẦN QUỐC QUÂN nêu dẫn chứng một số vụ việc cụ thể:

1. Đinh La Thăng thông qua tập đoàn dầu khí VN (PVN) đã hô biến trên 15.000 tỉ đồng tiền lãi dầu khí (profit oil) sai quy định pháp luật (qua các lĩnh vực tài chính, bảo hiểm, bất động sản .v.v.).

2. Hô biến 12 tỉ đồng (lý giải xây trường học!) và 413 tỉ đồng (qua việc... xây dựng các công trình không nằm trong dự án dầu khí)

3. Thăng đã trực tiếp chỉ định cho nhà thầu để ăn chênh lêch khủng cho các nhà thầu "lạ" 2 gói thầu có giá trị hơn 32.000 tỉ đồng tại dự án Nhà máy lọc dầu Dung Quất. Các đơn vị thành viên chỉ định 4 gói thầu có giá trị hơn 110 triệu USD, 602.000 EURO và trên 743 tỉ đồng.

4. Năm 2006, Thủ tướng cho phép PVN đóng mới tàu địa chấn 2D nhưng Tổng công ty thăm dò khai thác dầu khí PVEP lại ký hợp đồng mua tàu cá Pavlovsk được hoán cải thành tàu địa chấn với giá nâng khống lên 30 triệu USD. Tàu này được đóng từ năm 1983, quá 10 năm so với quy định đăng kiểm (không quá 15 năm tuổi).

5. Năm 2009, PVN cho phép PVEP chuyển nhượng tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 giá trị 29 triệu USD với phương thức trả tiền trong 5 năm không tính lãi. Nhưng cho đến thời điểm thanh tra, vẫn chưa có đợt thanh toán nào được thực hiện. Năm 2010, PVN và các đơn vị thành viên chuyển nhượng dự án khách sạn du lịch Thái Bình với giá trị 111 tỉ đồng nhưng đến nay vẫn chưa thu được khoản tiền này.

6. Tính đến hết 2010, PVN đã cổ phần hóa 17 công ty, tổng số tiền thu được là 23.800 tỉ đồng. Tuy nhiên, số tiền các đơn vị nộp về quỹ của tập đoàn chỉ đạt 21.800 tỉ đồng. Số tiền còn lại gần 2.000 tỉ đồng chưa được nộp. Việc chậm nộp này trái với quy định và khoản nợ, thanh tra cho rằng phải tính lãi theo quy định. Số lãi này, Thanh tra Chính phủ tạm tính là 185 tỉ đồng.

Kết thúc cuộc thanh tra, Thanh tra Chính phủ kiến nghị Thủ tướng Chính phủ giao cho các bộ ngành liên quan thu hồi khoản tiền trên 1.600 tỉ đồng mà PVN cho các đơn vị bên ngoài ứng vốn để đầu tư nhưng không có kế hoạch trả nợ hoặc không có khả năng thanh toán. Đồng thời yêu cầu PVN xử lý khoản tiền vi phạm lên tới hơn 18.000 tỉ đồng. Trong đó, thu hồi về quỹ sắp xếp đổi mới doanh nghiệp khoản tiền gần 2.000 tỉ đồng từ cổ phần hóa chưa nộp và các khoản lãi. Ngoài ra, PVN phải chỉ đạo PVEP thu hồi khoản tiền 29 triệu USD chuyển nhượng tàu Bình Minh 02; khoản 111 tỉ đồng chưa được thanh toán khi bán khách sạn Thái Bình.

Tuy nhiên, chẳng hiểu vì động cơ gì mà đang trong lúc thanh tra thì ngày 03/8/2011, Đinh La Thăng đã được Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đề nghị Quốc hội phê chuẩn việc bổ nhiêm làm Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải với số phiếu ủng hộ đạt 71,2%. Tháng 01 năm 2016 tại Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng, Đinh La Thăng lại được bầu vào BCHTW Đảng Cộng sản Việt Nam và được Ban chấp hành Trung ương bầu vào Bộ chính trị. Ngày 05 tháng 02 năm 2016, Đinh La Thăng được Bộ chính trị phân công giữ chức Bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh. Tháng 7/2016, Đinh La Thăng được bầu giữ chức Trưởng Đoàn Đại biểu Quốc hội thành phố Hồ Chí Minh khóa XIV.

Ai đã phớt lờ kết luận của Thanh tra Chính phủ về những sai phạm của Đinh La Thăng tại PVN? Những sai phạm của Đinh La Thăng không những được bỏ qua mà còn được lên chức vụ ngày càng cao. Nhưng bây giờ mới bị truy tố.

***

Thế mà ra toà Đinh La Thăng còn bẻm mép, được một số kẻ “bút tiền” nhơ bẩn nhân cách tung hô. Thế mới biết mặt trận đấu tranh chống tham nhũng của Đảng và nhà nước ta gay go, phức tạp, khó khăn biết bao!
T.Đ.T.

2. Khóc thương đống mối đục khoét chân đê


Đỗ Minh Tuấn


Có bạn đưa thông tin nhà nhân chủng học người Pháp đánh giá người Việt là xấu. Người Pháp họ nói có những cái rất đúng, nhưng theo chuẩn văn hoá của họ. Chuẩn văn hoá trong lương tri người Việt thì xâm lược là xấu, nên để chống cái xấu vĩ mô bao trùm lên số phận dân tộc đó người Việt có thể tự tin thực hiện nhiều cái xấu như đánh du kích, đầu độc lính Pháp, trước mặt ngoan ngoãn vâng lời sau lưng đặt hầm chông bẫy đá, v.v.

Học giả Kim Định có nêu ba cái xấu của người Việt: Cẩu thả, ăn cắp vặt và thiếu lòng chung. Ông lý giải thói cấu thả (thể hiện ở chỗ làm ngôi nhà hay con đường cũng nham nhở, chẳng ra gì), có nguồn gốc từ tính tạm bợ do chiến tranh liên miên sinh ra. Ăn cắp vặt là do bị bóc lột, nghĩ rằng mình cũng chỉ làm cái việc lấy lại tiền công đã bị chiếm đoạt nên không áy náy về đạo đức, sau thành thói quen. Còn thiếu lòng chung là do làm ăn nhỏ, tư hữu nông dân. Tôi thì cho rằng thiếu lòng chung là do dân ta nô lệ nhiều đời nên có thói quen tách ra lén lút ăn mảnh lấy lòng ông chủ.

Nhưng cái xấu có thể đổ lỗi cho giai cấp, cho chế độ. Ta nên bàn về cái MÉO MÓ BỆNH HOẠN trong nhân cách người Việt (như ghét kẻ la làng hơn ghét kẻ cắp, khóc thương tội phạm nhưng lại tỵ nạnh và độc ác với người lương thiện). Việc khóc thương kẻ tội phạm Đinh la Thăng đã có từ trong căn tính của người Việt từ lâu, nó chỉ bộc lộ ra một cách trần truồng trong bối cảnh thể chế nhiều khuyết tật để hy vọng ăn điểm số chính trị khi ném bóng vào cột khung thành Đinh La Thăng cho nó bật vào lưới của thể chế này. Việc gì phải thế?! Sao không đàng hoàng sút penalty, nói vỗ mặt vào thể chế, vào Đảng như tôi vẫn nói trên FB đây mà phải mượn nước mắt khóc thương một kẻ tội phạm đứng trong hàng ngũ cao nhất của Đảng CSVN để chê trách thể chế ở cái phần công khai bị xã hội kiểm soát nhiều nhất của nó là toà án?!

Người đầu bếp trót để sâu bọ đầy trong nồi canh, thấy có lỗi nên cố vớt những con sâu trong bát cơm cho mình, như một cách xin lỗi, [thế mà] lại chửi họ là nồi canh anh nấu lúc nào chẳng có dòi. Có thể đổ toẹt bát cơm đi, không thèm ăn, nhưng đừng vừa ăn vừa chửi cái phần tử tế hiếm hoi và ít ỏi trong bát cơm kia! Các cụ gọi thế là cố chấp. Nhà Phật cho cố chấp là tồi tệ nhất, nó chỉ làm xấu đi số phận kẻ cố chấp. Từ quan điểm duy lý chính trị phương Tây thì cố chấp có thể được coi là kiên trì lý tưởng, là quyết liệt, rạch ròi. Nhưng khóc thương đám dòi bọ bị vớt ra khỏi bát cơm thì chẳng phải lý tưởng gì, đó chỉ là bệnh hoạn và méo mó.

Các cụ xưa gọi những việc như khóc thương Đinh La Thăng là “Hới tầng mâng”, nghĩa là hăng hái làm những việc không đâu, không phải việc của mình, giống như “Mồ cha không khóc, khóc đống mối”. Đây không phải là điên, là thần kinh. Vì kẻ điên nó khóc thương tất cả. Còn đám khóc thương đống mối đục khoét chân đê này chỉ khóc thương mối Chúa, trong khi vẫn nỏ mồm chửi đám mối nhỏ đang đục khoét ở các BOT, các dự án chưa bị đưa ra vành móng ngựa. Thái độ khóc thương Mối Chúa đó chỉ là sự phơi bày rõ rệt của những não trạng và nhân cách thực dụng, yếu đuối và nô lệ khi tìm kiếm mọi chỗ dựa tâm lý tạp nham và đầy ảo giác để lén lút hô lên những khẩu hiệu chính trị mà thôi!

Đ.M.T.



Hậu quả nào từ việc 8 doanh nghiệp nhà nước Việt Nam bị Mỹ tố ‘gian lận’?

Thiền Lâm
Đây là “cái quai” khiến ông Phúc khó lòng “há miệng”, dù có bươn chải sang Hoa Kỳ nhiều chuyến nữa. Tổng thống Trump quả là kẻ “tẩm ngẩm tầm ngầm đấm chết voi”. Khổ thân ông Phúc và CP liêm chính của ông ấy.
Bauxite Việt Nam
Việt Nam vừa phải nhận một biện pháp trừng phạt kinh tế mới khi vào tháng đầu năm 2018, Hoa Kỳ đã “thay mặt Việt Nam” thông báo với Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) về 8 công ty mà lẽ ra Việt Nam phải đăng ký là “doanh nghiệp nhà nước” theo quy tắc thương mại toàn cầu.
8 công ty mà Mỹ khai báo với WTO gồm có Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) và công ty con là Tổng công ty Dầu Việt Nam (PV Oil), Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex), Công ty Xăng dầu Hàng không Việt Nam (Vinapco/SKYPEC), Tổng công ty Lương thực miền Bắc và Tổng công ty Lương thực miền Nam (Vinafood I và Vinafood II), Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) và Tập đoàn Công nghiệp Than và Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin).
Sự kiện này không chỉ mang tính cảnh báo hay như một động tác trừng phạt mới về thương mại của Mỹ đối với Việt Nam, mà còn có thể khiến Việt Nam bị không ít quốc gia quay lưng vì thói “gian lận thương mại”.
Tòa nhà Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) tại Hà Nội. PVN là một trong số 8 công ty bị Mỹ tố cáo lên WTO. Ảnh: VOA

Toàn bộ 8 doanh nghiệp Việt Nam mà Mỹ “tố” với WTO đều là doanh nghiệp nhà nước và do Chính phủ Việt Nam sở hữu trên 50% cổ phần. Trong quan hệ làm ăn ở Việt Nam, các doanh nghiệp này vẫn thường rất tự hào với mác “quốc doanh” của họ. Không những thế, một số trong các doanh nghiệp nhà nước này đã từ quá lâu nay được hưởng thế độc quyền kinh doanh và do đó luôn tạo áp lực đáng kể đối với người tiêu dùng và xã hội về giá cả theo lối “một mình một chợ”, bất chấp những yêu cầu liên tục từ WTO và Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) về việc Việt Nam phải thỏa mãn được các tiêu chí tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng giữa doanh nghiệp tư nhân với doanh nghiệp nhà nước, minh bạch hóa hoạt động tài chính của doanh nghiệp nhà nước và phải chống tham nhũng có hiệu quả thì mới đủ điều kiện để quốc tế công nhận Việt Nam là “kinh tế thị trường”.
Kinh tế thị trường” lại rất quan yếu đối với các nhu cầu vay tín dụng, nhận đầu tư trực tiếp nước ngoài và hưởng ưu đãi trong hoạt động xuất nhập khẩu quốc tế của Việt Nam.
Từ năm 2013, những chuyến đi Mỹ của các nhân vật như ông Trương Tấn Sang – khi đó còn là Chủ tịch nước, và ông Nguyễn Tấn Dũng – khi đó còn là Thủ tướng, vẫn một mực đề nghị “Mỹ sớm công nhận nền kinh tế thị trường của Việt Nam”. Nhưng không hề có tính từ “xã hội chủ nghĩa” gắn kèm cửa miệng.
Đó là thói khôn vặt của giới chính khách Việt! Khi cần tỏ ra kiên định thì luôn “chua” tính từ trên vào bất cứ khẩu hiệu nào. Nhưng để đối ngoại thì lại giấu kín vào túi quần. Hành vi 8 doanh nghiệp Việt Nam giấu kín gốc gác “nhà nước” của họ là một minh chứng về thói biển lận đó.
Rốt cuộc, quốc tế đã không còn kiên nhẫn nổi với thói lập lờ về mặt khái niệm trong lúc không có bất kỳ cải cách nào của Việt Nam. Vào tháng 5/2017, Bộ trưởng Bộ Thương mại Mỹ Wilbur Ross đã phải nhắc lại “Khởi động lại cơ chế trao đổi về quy chế thị trường cho Việt Nam” khi gặp Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tại Washington.
Nhưng cũng vào tháng 5/2017, đã xảy đến hiện tượng “đảng ngáng chân chính phủ”. Cho dù Thủ tướng Phúc – với đức tính thực dụng về các giá trị buôn bán – có thực lòng muốn đạt được quy chế “kinh tế thị trường” chăng nữa, “Nghị quyết trung ương 5 về hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” do cấp trên của ông Phúc là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng kiên định lặp lại tại Hội nghị trung ương 5, đã khiến ông Phúc không biết ăn nói ra sao với quốc tế về sự khác biệt một trời một vực giữa “kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa” và “kinh tế thị trường”, chưa kể việc làm sao để đạt được “kinh tế thị trường” đó.
Nhân quả” đã báo ứng. 8 doanh nghiệp mang trên mình gốc gác nhà nước và thói độc quyền “thu cùng diệt tận” đối với dân chúng Việt Nam đang phải đưa đầu nhận lãnh hậu quả quay lưng từ cộng đồng quốc tế. Tiếp đến có thể sẽ xuất hiện thêm những cái tên doanh nghiệp nhà nước khác bị quốc tế xem là “gian lận thương mại”.
Ngay trước mắt, vụ việc 8 doanh nghiệp nhà nước của Việt Nam bị phía Hoa Kỳ cáo buộc lên WTO chắc chắn sẽ có ảnh hưởng tiêu cực đến hoạt động xuất, nhập khẩu của các doanh nghiệp này, bởi cả 8 doanh nghiệp nhà nước này đều tham gia hoạt động kinh doanh xuất, nhập khẩu.
Trong trường hợp nếu Việt Nam không đưa ra được các chứng cứ có tính thuyết phục để bác bỏ cáo buộc từ phía Hoa Kỳ, mà điều này thì quá khó, rất có thể việc xuất khẩu sang thị trường Hoa Kỳ – thị trường đang giúp cho Việt Nam xuất siêu đến gần 30 tỷ USD/năm – sẽ giảm sút. Và sau đó, các nước phát triển có thể sẽ ủng hộ quan điểm của Hoa Kỳ, dẫn đến khối lượng hàng hóa xuất khẩu của 8 doanh nghiệp nhà nước trên sẽ giảm sút, thậm chí các doanh nghiệp khác ngoài 8 doanh nghiệp nhà nước bị cáo buộc xuất khẩu sang các thị trường nước ngoài cũng có thể gặp khó khăn.
T.L.
Nguồn: https://www.baocalitoday.com/viet-nam/hau-qua-nao-tu-viec-8-doanh-nghiep-nha-nuoc-viet-nam-bi-gian-lan.html