Trần Ngọc Vương
| Kính gửi BBT Bauxite Việt Nam, Đã nhiều lần bị mất bản thảo bởi những nguyên nhân khác nhau, gần đây tôi lại bị mất "một mẻ lớn" do khi mình không kiểm soát, người giúp việc cứ thấy tập nào giấy cũ là mang nhồi cho đồng nát (theo một yêu cầu chung chung của người nhà, mà quên rằng cô bé giúp việc không biết đọc!). Bản thảo bài thơ này cũng bị mất. Sợ rồi đến lúc trí nhớ không còn "tử tế" với mình nữa, tôi xin nhờ Bauxite Việt Nam lưu ký lại . Xin trân trọng cảm ơn trước, T.N.V. |
| Lẽ ra ta đã từng có thể đọc nhiều tên tuổi cha ông mình hơn trong từ điển học sinh với những lời ghi bên: người phát minh, nhà khoa học, hay những lời tương tự Lẽ ra Trần Hưng Đạo, Trần Chiêu Văn đã là học giả mắt mẹ không hằn sâu đến thế, những nếp buồn
Vạt áo trên người ta có thể đã đẹp hơn Má trẻ, lẽ ra, phải hồng hào thêm nữa Mỗi chúng mình, lẽ ra, không phải một mét sáu mươi mà cao lớn hơn như thế Lẽ ra, cánh đồng làng không manh mún, lô xô...
Biết bao điều, bao nhiêu điều nữa, lẽ ra Ôi đâu phải mấy nghìn năm không thể biết Càng đâu phải tiếng Việt không có từ "hạnh phúc" Những khát vọng con người nhức nhối mấy nghìn năm
Thôi những gì lẽ ra bè bạn hiểu cho mình Không thể khác!
Những gì lẽ ra ngày mai ta vẫn nhắc Chợt quặn lòng khi súng lại gầm lên
Chợt quặn lòng khi máu lại chảy thêm Một Bảy Núi lửa trùm đêm biên giới
Một Lê Đình Chinh bị cướp giữa ban ngày cuộc đời mười chín tuổi Một viên gạch lên tầng bối rối giữa không gian...
Bỗng bây giờ lại vẫn máu Việt Nam Sao chẳng nhớ đã vì ai máu đổ? Ai ra rả tinh thần quốc tế tương thân, ngọn cờ chung màu đỏ Sao để những chiến hào đào ngang khuôn mặt những ngày qua?
Bây giờ, càng đau chuyện "lẽ ra..." Bè bạn nhé, những người yêu thương nhé Nếp nhăn lại hằn sâu thêm vừng trán Mẹ Nhưng câu trả lời là vai con màu áo ấy lại choàng lên...
Thôi những gì lẽ ra bè bạn hiểu cho mình Không thể khác!
|
| Viết trong đêm 17/2/1979 tại Hà Nội |
T.N.V.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN