23/01/2017

Don (Trump) với Vlad (Putin): Mối tình nguy hiểm

Thụy My

clip_image002

“Don” và “Vlad”, mối tình lửa rơm đầy nguy hiểm. Petras Malukas / AFP

Mối nguy từ cặp Putin-Trump là sự thiếu logic và thiếu vắng chiến lược đường dài của tân tổng thống Mỹ. Chính quyền Trump bơi loạn xạ trong chính sách đối ngoại vô nguyên tắc, với sự chỉ đạo ngẫu hứng, “cận thị một cách nguy hiểm và nguy cơ thất bại đặc biệt cao”. Nhưng “Trước sau gì, Trump cũng sẽ bất hòa với Putin”. Và thật ra, Nga chỉ là nhân tố hạng hai. Hoa Kỳ tốt nhất nên tập trung kiềm chế Trung Quốc, duy trì sự hiện diện quân sự quan trọng tại châu Á-Thái Bình Dương.

Ông Trump chuẩn bị cuộc chiến với Trung Quốc

Phạm Đình Nhiên

clip_image002

Ba nước lớn có ba lãnh tụ theo dân tộc chủ nghĩa là Nga, Tàu và Mỹ.

Nga hơn 20 năm trước lẫy lừng với Liên Bang Xô Viết Mác-Lê tan rã, đánh mất danh vị cường quốc hàng đầu thế giới, đang nuối tiếc và hoài vọng, muốn lập lại địa vị cũ dưới sự lãnh đạo của Putin, một cựu trung tá mật vụ KGB, nhiều thông minh và cũng nhiều tham vọng, thủ đoạn, tàn ác, bằng mọi cách phải đạt cho tới mục tiêu.

Trung Quốc hàng ngàn năm trước - từ thời nhà Hán, nhà Đường - đã từng là một đế quốc lớn thời cổ, về sau suy thoái, hết bị Mông Cố chiếm ít lâu thì lại bị Mãn Châu thu tóm lập ra nhà Thanh cai trị từ 1.644 đến 1.911 (267 năm) mới thoát để lập ra Trung Hoa Dân Quốc.

VN cần điều chỉnh ra sao sau khi Mỹ rút khỏi TPP?

BBC Tiếng Việt

clip_image002

Tổng thống Donald Trump và tân chính phủ của ông tuyên bố rút Hoa Kỳ khỏi TPP chỉ vài giờ sau khi ông nhậm chức. ảnh Alex Wong/Getty

Việt Nam cần chú ý hơn tới thị trường châu Âu, trong khi cân bằng lại cán cân mậu dịch với Trung Quốc, đó là một vài điểm mà Việt Nam cần cân nhắc sau khi Chính phủ Hoa Kỳ vừa có tuyên bố chính thức rút nước này khỏi Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), theo ý kiến nhà quan sát.

Viễn tượng “một nước Việt Nam tốt đẹp hơn” ngày càng u ám

FB Trương Nhân Tuấn

clip_image002

Tương lai Việt Nam u ám giống như bầu trời ở điện Capitol hôm Trump tuyên thệ nhậm chức. Ảnh: Oliver Contreras/ Washington Post

Nhiều tháng trước tôi đã viết đại khái rằng từ nay “giới tranh đấu cho một nước Việt Nam tốt đẹp hơn” sẽ phải tranh đấu một mình. Tình hình thế giới có nhiều thay đổi. Vì vậy mọi người hãy cẩn thận.

Bởi vì, các nước Châu Âu có những “vấn đề” của họ cần giải quyết. Điều quan trọng hơn hết là vấn đề “di dân” và hệ lụy của nó là nạn “khủng bố gốc Hồi giáo”. Nước Anh rời khỏi khối Châu Âu là do mâu thuẫn với lập trường chung các nước trong khối (về quan niệm di dân). Từ vài năm nay, mỗi tháng trung bình vài ngàn người nhập vào Châu Âu, bằng những chiếc thuyền mong manh vượt Địa Trung Hải, hay những đoàn người đi bộ vượt biên giới Thổ… Dòng người “tị nạn” này đến từ các “quốc gia bị tan rã” do chiến tranh ở Bắc Phi và Trung Đông. Trong đoàn người đó có không ít “chiến sĩ của Nhà nước Hồi giáo” trà trộn vào. Mục tiêu của những người này là chờ dịp thuận tiện để làm “khủng bố”, theo kiểu đã xảy ra gần đây ở Paris, Bruxelles, Berlin…

Dòng chảy nào? (Mênh mông thế sự 54)

Tương Lai

Câu nói hồn nhiên, tự tin và đầy thách thức của chú bé vá xe bên đường “Nếu bác tin, tôi sẽ làm cho bác xem, nếu không tin thì là quyền của bác vậy” trong “Về một chuyện vá xe”(*) của Hạ Đình Nguyên vừa gửi qua email gợi lên trong tôi ý nghĩ: một ý tưởng có chiều sâu triết lý đang nằm ngay trên vỉa hè của cuộc đời lam lũ, nhẫn nại kia, chẳng phải đi tìm đâu xa. Vấn đề nằm ở đôi mắt, ở cách nhìn sự việc và dám động não! Đương nhiên, không là cái não trạng đã đóng băng vì những lợi ích nhầy nhụa, nhớp nhúa được khoác bộ áo cách mạng sặc sỡ, hay đã nhão nhoét bởi những giáo điều cũ nát lèn chặt không còn chỗ để tiếp nhận sinh khí của cuộc sống đang bộn bề, bươn chải.

Từ câu chuyện tình cờ trên đường phố, cây bút Hạ Đình Nguyên đã hạ một lời bình thâm thúy: “Tôi thấy ở câu nói này là cả một xã hội dân sự, bình đẳng, không có áp chế hay độc tài từ cả hai phía”. Không chút màu mè hắn viết mộc mạc, thẳng băng: “Cỡi xe về trên đường mưa lất phất nhẹ, nghĩ đến câu nói của thằng bé thấy vui vui. Nếu tin thì làm được. Nếu mỗi người và cả dân tộc tự tin, không khoán trắng vào giới cầm quyền. Nếu giới cầm quyền tin vào dân tộc, thì độc lập tự do, văn minh bình đẳng ắt sẽ có. Còn như có tư tưởng vay mượn, ỷ lại đâu đó; lại có thói lười nhác, hồ đồ và áp chế thì mọi việc sẽ chẳng tới đâu, kể cả việc vá xe”!

Để khai dụng các biện pháp trừng phạt trong luật nhân quyền của Hoa Kỳ

Ts. Nguyễn Đình Thắng

clip_image002

Chính quyền cưỡng chế, đập nát nhà thờ Giáo xứ Đông Yên, Kỳ Anh, Hà Tĩnh - YouTube

Hôm nay là ngày trọn vẹn đầu tiên mà đất nước Hoa Kỳ được điều hành bởi Hành pháp mới. Trong những ngày tháng tới đây, Hành pháp này sẽ phải triển khai và thực thi hai đạo luật nhân quyền được Quốc hội thông qua và Tổng thống Obama ban hành cuối năm ngoái: Luật tăng cường bảo vệ tự do tôn giáo quốc tế và Luật trừng phạt thủ phạm đàn áp nhân quyền.

Tính chất khủng bố của lực lượng an ninh bảo vệ Đảng

FB Pham Doan Trang

Tôi tin rằng hiện nay, đa số người dân thường, khi nghe các nhà hoạt động dân chủ-nhân quyền gọi công an Việt Nam bằng các từ như “an ninh cộng sản”, “mật vụ cộng sản”, “khủng bố”, “côn đồ”, v.v. đều cảm thấy dị ứng, thậm chí khó chịu, mà nguyên nhân chính là vì họ không tin lực lượng chấp pháp của “Đảng và Nhà nước” lại có thể như vậy.

Nhưng sự thực – dù rất cay đắng – lại đúng là như thế: Chúng ta đang là dân của một nhà nước độc tài công an trị, và lực lượng an ninh đóng vai trò vừa là rường cột vừa là công cụ của cái nhà nước ấy; nó vận hành nhờ hai vũ khí chính: lừa đảo và khủng bố.

Bài viết ngắn dưới đây chỉ tập trung vào vũ khí thứ hai của nó: khủng bố.

Trước hết cần hiểu khủng bố là gì. Khủng bố là việc cố ý sử dụng bạo lực (bằng cả hành động lẫn ngôn từ) nhằm gây sợ hãi, trên một diện càng rộng càng tốt, để đạt một mục đích chính trị nào đó, chẳng hạn như tác động tới chính sách: Buộc nhà nước phải thay đổi hay xóa bỏ một chính sách sai lầm, hoặc đe dọa để dư luận không dám ủng hộ nó nữa.

Và lực lượng an ninh, hơn ai hết, hiểu rõ hiệu quả của khủng bố, của việc gây sợ hãi trên diện rộng. Có điều, trong ngành, nó được gọi bằng một từ chuyên môn mỹ miều là “biện pháp nghiệp vụ”.

Những con người quả cảm

FB Luân Lê

clip_image002

Chẳng lẽ nhà nước ta lại sợ cả những ông già và cả phụ nữ hay sao?

Bà Cấn Thị Thêu mất đất kêu oan 10 năm khắp mọi nơi chưa thấu, rồi lại bị bắt với tội “Gây rối trật tự công cộng” theo Điều 245 Bộ luật Hình sự hết sức khiên cưỡng.

Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Khánh Hoà bị bắt vì hành vi “Tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88 BLHS.

Bắt cho hết đi rồi trả nợ một lần

Trần Nhật Phong

clip_image002

Dù hôm nay khá bận rộn, về nhà rất trễ nhưng tôi vẫn không thể nhịn được cảm xúc, khi buổi sáng nhìn thấy hình ảnh của Trần Thị Nga, mà mọi người vẫn quen thuộc với với cái tên Thúy Nga, bị an ninh Việt Nam còng tay và bắt giữ cô với điều luật “88” của Đảng Cộng sản Việt Nam.

So với Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tôi lại chưa hề quen biết với Thúy Nga, mặc dù vẫn theo dõi cuộc tranh đấu của người mẹ có mấy con này, xưa nay tôi vẫn cảm phục họ, bởi vì họ hơn tôi rất nhiều, ít nhất tôi là một kẻ hèn nhác đã bỏ chạy khỏi Việt Nam hơn 30 năm trước, trong khi những người phụ nữ này đã can đảm ở lại tranh đấu cho một nước Việt Nam không lệ thuộc kẻ thù phương bắc, không “ăn mày” ở cộng đồng quốc tế, họ không hề rời khỏi Việt Nam, mặc dù nếu họ đồng ý, thì họ vẫn có thể rời khỏi Việt Nam một cách dễ dàng như một số anh em tranh đấu cho quyền làm người ở Việt Nam.

22/01/2017

Tổng thống Chín Nút

Ngô Nhân Dụng

Nói cho cùng, sức mạnh của nước Mỹ không phải vì họ có những ông Tổng thống tài giỏi tuyệt vời. Sức mạnh đó nằm trong tay người dân. Tất cả chỉ nhờ họ sống trong một xã hội tự do, tôn trọng luật pháp, và trước pháp luật ai cũng có cơ hội bằng nhau. Dân Mỹ chỉ cần tự lo mưu sinh, lo thăng tiến cho chính bản thân và gia đình họ, làm những công dân lương thiện. Họ còn dồn năng lực vào những mục tiêu cá nhân đó, họ sẽ làm cho nước Mỹ giàu mạnh. Một thanh niên Mỹ không phí thời giờ “phấn đấu vào đảng” với hy vọng hưởng các đặc quyền suốt đời. Chính quyền không dùng hàng triệu người làm công việc đi dò thám, bắt bớ, vì sợ dân gặp nhau chỉ trích nhà nước. Hàng triệu người không đi làm mật vụ, công an. Họ đi học, đi làm và mưu lợi, giúp cho kinh tế thịnh vượng, chứ không chỉ lo đi hăm dọa, đòi người khác hối lộ mình!”

Tác giả Ngô Nhân Dụng có cách ví von rất hay về việc người dân Mỹ không ngưỡng vọng gì một ông Tổng thống tài năng tầm tầm như Donalt Trump. Nhưng ông hơi nhầm khi nghĩ rằng các lãnh tụ bên xứ sở độc tài hễ người nào lên ngôi là được dân tung hô và tin tưởng. Bây giờ không thế nữa đâu ông ạ. Ngẫm ra, ở nước Việt Nam cộng sản từ nhiều thập niên nay rồi, mỗi ông lĩnh tụ lên đều nhận được một danh xưng do dân gian đúc kết, rất đúng với thực chất tài năng tư cách của các ông ấy; nào ông Tổng Mạnh là “ông cây gì con gì”, nào ông Tổng Trọng là “ông lú”..., và những danh xưng này nghiễm nhiên được lan truyền công khai trên mọi cửa miệng cũng như trên các mạng xã hội, xem ra cũng chẳng khác với nước Huê Kỳ bao nhiêu; chỉ có nếu muốn truất các ông ấy đi thì không có luật, mạng lưới an ninh lại quá khủng khiếp, nên cũng đành chịu đựng cho hết khóa mà thôi.

Có một điều mà ông Ngô Nhân Dụng không nói đến trong bài viết của mình nên chúng tôi phải mượn một bài khác của ông Jennifer Keishin Armstrong đặt vào phần phụ lục. Đó là ông D. Trump là tay cực kỳ láu cá trong việc lợi dụng ảnh hưởng của truyền hình. Từ những vai rất hề trong các bộ phim tập ăn khách được lựa chọn đúng “điểm nhấn” mà ra mắt công chúng, mặc dù chẳng phải là diễn viên tài giỏi gì, bỗng chốc Trump cấy được vào trong não trạng giới bình dân vốn xem nhiều loại phim vô thưởng vô phạt này để giết thì giờ trước khi đi ngủ, cái ấn tượng về một “lão Trump đầy năng lực”, dần dần trở thành “Trump có uy”, rồi cuối cùng thì... lên ngai Tổng thống. Âu đấy cũng là một kinh nghiệm mà các ngài CS phải học đấy. Vì từ nay trở đi các ngài ấy sẽ tranh chấp trong các phe phái nội bộ quyết liệt không kém gì cuộc tranh chấp giữa Hilarry Clinyon và D. Trump đâu. Nhưng tranh chấp không phải bằng tài – còn lấy đâu ra tài – mà bằng mánh lới. Mánh lới tốt nhất trước công chúng là “diễn” (tuy không cần công chúng nhưng cũng phải nhập vai để khỏi lộ, bị dội ngược cũng có thể ngã chỏng gọng, biết dâu đấy). Tất nhiên “diễn” phải được phe phái tung hô, và bên trong hậu trường thì khả năng đấu đá phải được xếp vào hạng A1.

Bauxite Việt Nam